Chuyện thuở bé bắt cá và bài học về sự kiên trì theo đuổi mục tiêu của thầy Nguyễn Thế Anh

Chợt nhớ câu chuyện này về sự kiên trì theo đuổi mục tiêu. Ghi lại đây cho bạn nào quan tâm tham khảo.
Ngày bé, có lần mình và đứa bạn đi tát nước bắt cá. Nhà mình có cái vườn trồng rau muống, có cái hố diện tích tầm bằng cái bàn làm việc bây giờ ông cụ đào để lấy nước tưới rau. Mỗi năm vài lần mưa to ngập hết cả vùng, sau nước rút đi cá ở trong hố đó khá nhiều. 2 thằng tát cái hố đó bắt cá, bọn trẻ con đứng trên bờ xem và reo hò, cổ vũ.
Tát được chừng 2/3 thì 2 thằng đi thăm dò xem có gì không, nước vẫn còn lại bị khuấy đục, làm sao mà thấy gì, lấy tay mò hời hợt thì làm sao thấy. Gần đến đích, do hời hợt thăm dò (sau này lớn mới kết luận là hời hợt) không thấy gì nên 2 thằng kết luận là chắc không có gì đâu, bỏ cuộc.
Một đứa bạn khác ở gần nhà xin được tiếp tục công việc (vì cái hố đó của nhà mình mà), mình đồng ý và ra về. Sau khi tắm rửa sạch sẽ quay ra xem. Trời ơi, mấy đứa đó bắt mấy rổ cá luôn, đủ loại to nhỏ (lưu ý thời bao cấp toàn cơm gạo mậu dịch đen xì, cá khô, nước mắm... như thế là rất quý đấy). Nhưng chưa hết, mấy đứa đó bắt xong cá, một bác lớn tuổi xuống tiếp tục còn xắn đất bắt được một rổ Chạch nhiều thôi rồi. Sau này mới nhớ ra là khi 2 thằng lụi hụi dưới hố, thì thằng đứng trên bờ tinh khôn đã quan sát biết dưới hố có gì. Nhưng nó không động viên bọn mình đi tới đích (không nhớ nó có nói gì để khích lệ bọn mình nản chí, bỏ cuộc hay không).
Hai thằng nhìn nhau tiếc hùi hụi. Tất nhiên, cái vụ lẻ tẻ này cũng chả có gì là đau. Nhưng sau nhiều năm, giờ mới ngồi đúc kết lại: Một ví dụ minh họa rất thực tế, rất cụ thể cho việc kiên trì theo đuổi mục tiêu đến cùng. Cho dù gần đến đích mà thông tin vẫn rất "nhiễu" và có vẻ không khả quan. Ngoài việc không kiên trì thì còn là sự non kinh nghiệm nữa.